Lối về tuổi thơ
Cập nhật lúc 08:50, Thứ Ba, 05/02/2019 (GMT+7)
.

Trong mỗi người ai cũng có kỷ niệm về tuổi thơ và mỗi chúng ta đều có cách riêng để lưu giữ chúng. Tuổi thơ tôi đầy ắp những kỷ niệm nơi miền quê yêu dấu mà dù xa quê, tâm hồn tôi vẫn đau đáu nhớ về…

Những trò chơi có lẽ là điều gắn bó sâu sắc nhất với tuổi thơ của lũ trẻ miền quê. Quê tôi ngày ấy nghèo lắm nhưng con nít chưa bao giờ thiếu trò chơi. Đồ chơi đều là những vật liệu có sẵn trong vườn. Chỉ cần mười que tre và trái ổi điếc đã thành trò chơi đánh chuyền. Mấy hòn sỏi là đủ chơi trò năm hòn hay ô ăn quan. Những chiếc vỏ hến trở thành cờ gánh. Con trai hay con gái đều chơi được hết, chẳng ngại ngần gì. Khoảng đất rộng sau nhà thằng Tèo được trưng dụng làm sân chơi nhiều nhất. Vườn chuối xanh tốt che bóng mát cả khung trời. Ngoại của Tèo lúc nào cũng quét dọn mảnh sân sạch sẽ. Lũ trẻ chúng tôi mượn những cây tre đầu hè, chặt vài tàu lá chuối, những nhánh dừa tươi dựng lên những ngôi nhà chòi nhỏ nhắn, trang trí nhà bằng hoa dại, dây tơ hồng. 

Minh họa: Trà My
Minh họa: Trà My

Hấp dẫn nhất là trò cô dâu chú rể khi xin được những dây trang trí đám cưới của chú thằng Hòa. Những đứa con gái chúng tôi dùng lá dừa kết thành nhẫn cưới, đồng hồ, vòng hoa đội đầu, vòng kiềng, dây chuyền… Hoa cưới được làm từ cái bắp chuối đã nở gần hết, ở giữa cắm nhánh lục bình; hai đứa đóng giả cô dâu - chú rể cũng làm lễ bái đường, lạy cha lạy mẹ… Chúng tôi lại hùa nhau chọc hai đứa để rồi bị hai đứa rượt đuổi làm khuấy động không gian vườn nhà. Nhưng trong trò chơi ấy chẳng có đứa nào thành đôi, chắc “ông tơ, bà nguyệt” muốn lưu giữ giúp chúng tôi những kỷ niệm không thể xóa nhòa của một thời hoa mộng. Tuổi thơ tôi cứ thế hồn nhiên, yên ả dưới những chòi lá đơn sơ đó. Chúng tôi cùng nhau vui đùa, kể về giấc mơ gặp ông bụt đêm qua, tưởng tượng ra những ngôi nhà trong tương lai của mình như thế nào. Bếp được làm từ chiếc hố, những thanh tre nhỏ làm củi,  áo ngoài của bắp chuối là chiếc xoong, chiếc chảo; thức ăn là những loài cỏ dại. Làm sao quên được những buổi trưa trốn má không chịu ngủ trưa, chạy ra nhà chòi chơi đuổi mắt, đá kiện, năm hòn, cà gánh, nhảy dây… Tiếng nói cười làm rộn vang một góc vườn. Mỗi trò chơi mang đến cảm giác thú vị riêng nên chưa bao giờ đám trẻ chúng tôi thấy chán. Giờ đây trong giấc mơ tôi còn nghe đâu đó bài đồng dao quen thuộc ngày nào chúng tôi thường đọc trong căn nhà chòi, trên tay là trái banh chuyền từng nhịp banh đều đặn theo que chuyền. Những bài đồng dao đã cho chúng tôi bài học sơ khai về cuộc sống vì trong đó có một thế giới hiền hòa, sinh động, đáng yêu của tuổi thơ. 

Những đứa trẻ ngày xưa bây giờ đã lớn không còn chui lọt vào căn nhà chòi nhỏ xíu ngày nào. Năm tháng trôi đi nhưng chúng tôi làm sao quên được lũ bạn một thời cùng nghịch ngợm mải chơi quên cả bữa cơm. Một thời đi qua trong miền nhớ luôn dẫn lối cho tôi trở về lối xưa - lối về tuổi thơ…

Phạm Thị Mỹ Liên

,