Nhớ ngoại và bánh tét lá cẩm
Cập nhật lúc 09:37, Chủ Nhật, 06/01/2019 (GMT+7)
.

Tôi lên thành phố học tập và làm việc đã ngót ngét mười năm nhưng tận sâu trong tâm khảm, quê hương luôn là nỗi nhớ da diết mỗi lúc lắng lòng.

Vẫn thấy rưng rức khó tả khi ra chợ nhìn mớ cá đồng, nhìn chùm hoa điên điển vàng ươm. Vẫn thấy xao lòng mỗi khi đi ngang khu chợ nào đó người ta bán bánh tét. Đặc biệt trong những ngày giáp tết, tôi lại da diết nhớ bánh tét lá cẩm của ngoại.

Trong ký ức của tôi, bánh tét chỉ được gói vào những dịp đặc biệt như là đám giỗ và ngày tết. Món bánh ấy đã để lại trong lòng tôi nhiều nỗi niềm thương nhớ. Lúc nhỏ, mỗi lần nhà tôi gói bánh là có cả các cô, các bà hàng xóm qua phụ. Phần lá chuối tôi đã giúp bà chuẩn bị từ hôm trước. Để có được những tấm lá chuối phẳng phiu này bà đã dày công chăm sóc vườn chuối từ hàng tháng trước. Phần đậu xanh được chọn từ những hạt đậu chắc, mẩy, vàng ươm nhìn đẹp mắt. Chuối để làm nhân cũng chính là thành quả mà bà chăm bón bao ngày trong vườn nhà. Những quả chuối đủ nước tròn ú, căng mình dưới lớp vỏ vàng mịn, khi ướp thêm đường càng làm cho chất mật ngọt tỏa ra đậm đà. Lạt để buộc là ông ngoại tự vót, đậu xanh và nếp mua từ rẫy của cô hàng xóm.

Minh họa:  Trà My
Minh họa: Trà My

Những giản dị đồng quê cùng với sự yêu thương của người gói hòa trong từng chiếc bánh khiến cho tác phẩm sau khi hoàn thành đong đầy tình cảm ngọt ngào, trìu mến. Phần đặc biệt không thể thiếu đó là lá cẩm. Cho đến bây giờ tôi không thể lý giải tại sao loại lá màu xanh lại cho ra nước màu tím đẹp đến thế, và từ khi nào ông cha ta đã biết dùng lá cẩm như một màu tự nhiên cho nhiều loại chè, bánh, rau câu thêm phần bắt mắt? Màu tím đẹp đến nao lòng ấy không chỉ kích thích thị giác và vị giác người thưởng thức mà còn rất an toàn so với các loại hóa chất tạo màu. Đặc biệt, khi bánh chín, sắc tím ấy lại càng mê hòa cùng vẻ căng mọng từng hạt nếp bao quanh màu vàng bắt mắt của đậu xanh khiến không ai cưỡng lại được món bánh hấp dẫn.

Xuân sắp về chạm ngõ, tôi sẽ tạm gác công việc của mình để về với gia đình, với ngoại. Nơi miền quê sông nước có ngôi nhà bình yên qua bao mùa mưa nắng. Về quây quần cùng mọi người gói bánh tét lá cẩm, cùng thức canh nồi bánh trong đêm cuối cùng của năm cũ. Có lẽ đó là những giây phút thật sự bình yên của cuộc đời. Mùa xuân vì thế luôn ấm áp và lan tỏa yêu thương.

Phong Dương

,